Làm thương hiệu: Không đẹp thì phải hay

Đầu bếp lừng danh thế giới Gordon Ramsay cho rằng bất cứ món ăn nào ông ta nấu đều phải đáp ứng hai tiêu chí: làm khách hàng nhỏ dãi khi nhìn và ngất ngây khi thưởng thức. Làm thương hiệu cũng thật giống với nấu một món ăn. Đều phải đánh gục khách hàng bằng thị giác (nhìn phải đẹp) và các cơ quan giác quan còn lại (Khi dùng phải thích).

Đầu bếp lừng danh thế giới Gordon Ramsay

Đầu bếp lừng danh thế giới Gordon Ramsay

Năm 2014 chứng kiến một rừng đủ các món ăn được các thương hiệu bày lên bàn tiệc. Sơn hào hải vị có, bình dân có. Cực đắt tiền có và giá cả bình dân học vụ cũng có. Có phải món ăn ngon phải là đắt tiền? Và thương hiệu muốn gây chú ý bắt buộc phải có ngân sách khủng? Những cái tên sau đây sẽ cho chúng ta câu trả lời: Nu White, VietJet Air, PhinDeli và Coca Cola.

Nhà hàng sang trọng nhiều tiền dễ chế biến vì thường dùng nguyên liện xịn. Trong thế giới các thương hiệu chăm sóc cá nhân ai chẳng biết những Clear, Dove hay Rejoy của các đại gia Uniliver hay P&G. Vậy một anh nhà nghèo làm sao nấu món ăn cho ngon để lôi kéo khách hàng đây. Cô nàng sữa tắm trắng cho phụ nữ mang tên Nu White có vẻ đã làm được điều gì đó. Nu White là thương hiệu Việt. Mới ra mắt và túi tiền eo hẹp. Nhưng sự xuất hiện của Nu White với clip khá bạo tay về hình ảnh đã gây được chú ý và chia sẻ khá tốt trong cộng đồng mạng. Dù gây nhiều tranh cãi nhưng dù sao, hiệu ứng truyền thông như thế không phải dễ dàng có được. Rất nhiều người sẽ thấy phản cảm theo tiêu chí truyền thống những gì chúng ta đã quen. Clip này tất nhiên khá nhiều lỗi (nhất là cách quay hai ông xem trộm không được hay lắm). Nu White hay Nude White thì sản phẩm này cũng đã được nói đến khá sôi nổi. Với kinh phí không nhiều, đây là điều khối thương hiệu bé đang mơ ước.

Dùng sex appeal trong quảng cáo tại Việt Nam là vấn đề khá nhạy cảm. Ở các nước văn hoá phương Tây sự chấp nhận của xã hội cởi mở và thương hiệu dễ làm hơn . Quảng cáo và sự phù hợp chuẩn mực văn hoá là vấn đề luôn gây đau đầu cho các thương hiệu muốn tạo sự đột phá. Vấn đề là biết dừng ở ngưỡng cho phép nào mà vẫn gây được hiệu ứng truyền thông là bài toán khó.

Cùng với ý tưởng lấy sex appeal làm mồi nhử, bộ ảnh các cô người mẫu quảng cáo cho VietJet Air (VJA) cũng làm xôn xao và gây hiệu ứng khá tốt. Với chiến dịch này, vũ khí của VJA dùng chẳng có gì đặc biệt ngoài các tấm hình các cô người mẫu mặc Bikini chụp cùng những chiếc máy bay của hãng. “Món ăn” dùng hình ảnh sexy này thực sự là cũ rích trong thực đơn của các nhà hàng bình dân.  Nấu món ăn vừa miệng không dễ. Nguyên liệu ngon lành và công thức chế biến chuẩn nhưng dầu bếp chỉ cần quá tay chút là khác ngay. Và ranh giới giữa sexy (Khêu gợi) và Sex phản cảm rất mong manh và nhiều khi do cảm nhận ánh mắt người nhìn. Khi ông Richard Branson bế bổng cô tiếp viên Bikini ngắn cũn quảng cáo cho Virgin Blue khối người khen bốc lửa mạnh mẽ và cung lắm kẻ chê quá lố đó thôi. Đâu là “điểm bùng phát” vừa đủ để vừa hấp dẫn sexy, vừa tránh khỏi cáo buộc vi phạm chuẩn mực thuần phong mỹ tục (theo cách gọi của xã hội) lại vừa đúng với chiến lược định vị thương hiệu? Chi phí cho chiến dịch này của VJA chắc chắn không quá tốn kém nhưng rõ ràng đã thu hút được sự quan tâm của những khách hàng mục tiêu và khách hàng không phải mục tiêu của VJA.

Khát khao và cũng là khó khăn của những thương hiệu start-up là làm thế nào để được để ý, được nói tới và lý tưởng hơn nữa là được khách hàng bỏ tiền để mua. Chính vì sự khát khao và khó khăn này nên họ làm mọi cách để trông hấp dẫn, để đẹp, để sexy. Bời vì nếu không đẹp, không sexy họ sẽ không được ai để ý, không ai biết, không ai mua, không ai dùng. Khác với những VietJetAir, Nu Well  một thương hiệu cà phê Việt tiếp tục câu chuyện hấp dẫn của họ đã được kể một vài năm trước đây: PhinDeli. Phin Deli không hở hang, không cởi đồ và không gây scandal để câu view. Nhưng PhinDeli lại biết sexy theo cách riêng của mình. Một doanh nhân Việt vô danh chiến thắng mấy đại gia giàu sụ Trung Quốc, Nhật Bản và Mỹ để sở hữu một thị trấn ở Mỹ. Đó là một câu chuyện sexy. Rất sexy vì nó mang màu sắc của một bộ phim hành động miền Tây Mỹ. Bản thân PhinDeli là một cái tên đẹp. Phát âm dễ, tròn âm, dứt khoát. Nó gợi lên cảm giác hiện đại và gợi ý tốt về ngành nghề của thương hiệu. Màu sắc logo nhận diện cũng “hoà âm” rất tốt với tên thương hiệu. Hai màu đỏ và trắng đơn giản khá nổi trên nền màu xanh đen. PhinDeli cũng biết phát huy một câu chuyện thương hiệu rất hay: doanh nhân Việt Phạm Đình Nguyên chiến thắng ngẹt thở trong cuộc đấu giá giành quyền sở hữu thị trấn Buford cách đó chưa lâu.Thông điệp “không gì là không thể” của PhinDeli rất phù hợp với tuyên ngôn cà phê Việt trên đất Mỹ. Nó là chất xúc tác rất tốt cho câu chuyện thương hiệu anh một doanh nhân Việt đầu tiên trở thành thị trưởng một thị trấn trên đất Mỹ. Nghe ưng cái tai rồi.  Và con mắt nhìn cũng vừa lắm với hình ảnh anh Trần Đình Nguyên xuất hiện liên tục trong trang phục mũ phớt khá bụi bặm và mạnh mẽ. Đúng là trước khi động não để kịp tìm hiểu xem PhinDeli cái gì, nhiều người Việt đã bị chinh phục bởi vẻ hào hoa phong nhã bên ngoài của Phin Deli. Cuối năm 2014, bà còn tiểu thương chợ Bến Thành rất ấn tượng với cách “thị trưởng” Phạm Đình Nguyên lái xe Hammer đến các quầy hàng giới thiệu sản phẩm cà phê hoà tan PhinDeli. “Cái đẹp” đã hoàn thành sứ mệnh. Việc còn lại của PhinDeli là hãy chứng minh rằng “cái nết” của họ cũng rất tuyệt vời. Họ có rất nhiều cơ hội. Vì khái niệm ngon đối với một ly cà phê khá trừu tượng. Đa số không sinh ra với cái lưỡi nhạy cảm để biết cái ngon đích thực. Và phần lớn sẽ gật gù khen PhinDeli ngon nhờ trước đó họ đã trót phải lòng “vẻ đẹp bề ngoài” của họ mất rồi. “Cái nết” đã được tạo ra nhờ “cái đẹp”. Nói theo ngôn ngữ của Gordon Ramsey, món ăn của đầu bếp Phil Deli chế biến đúng là vừa đẹp vừa ngon.

Ăn món ăn Việt nhiều rồi. Chúng ta cùng  kết thúc bữa tiệc 2014 với một món tráng miệng Tây rất quen thuộc: Coca Cola.  Nếu để chọn một hoạt động truyền thông thương hiệu ấn tượng và hiệu qủa thì khó có cái tên nào vượt được Coca. Chiến dịch Shake a coke mùa hè năm 2014 tại Việt Nam đã thu được kết quả đáng mơ ước: Có 200.000 người like fan page của Coca Cola, tạo ra hơn 40.000 cuộc nói chuyện chủ đề in tên lên lon Coke, key word: “Trao Coca Cola kết nối bạn bè” cho 54.400 kết quả trên Google, Tìm từ khoá “Share a Coke Vietnam” có 548.000 kết quả (kết quả thu được sau 01 tháng triển khai). Cái giỏi của Coca ở chiến dịch này là khách hàng đã tìm thấy chính họ khi họ shake a coke với bạn bè. Hoàn toàn tự nguyện và rất phấn khích. Một ý tưởng khi đã “rất đắt” sẽ không cần sự hỗ trợ của các chiêu thức. Cũng như Phil Deli, đầu bếp Coca đã chế biến một món ăn không phải cao lương mỹ vị gì nhưng ai cũng tò mò muốn thưởng thức. Thực sự nhìn chả thấy chảy nước dãi gì cả nhưng kích thích muốn thử xem thế nào. Cũng đúng thôi, có nhiều lý do để khách hàng chọn một món ăn ngoài việc trông nó rất ngon.

Các “món ăn” tiêu biểu năm 2014 ở trên đều có một điểm chung: được khách hàng đón nhận và đều có chi phí chế biến không quá đắt đỏ. Không cần dùng đến nguyên liệu cao cấp quý hiếm, các đầu bếp Nu White, VietJet Air, PhinDeli hay Coca Cola đã làm đúng tiêu chí như siêu đầu bếp Gordon Ramsay đã đặt ra: nếu không đẹp thì phải hay hoặc vừa đẹp vừa hay.

Theo Đức Sơn – Richard Moore Associates

Chàng trai bán cà phê của Urban Station

Từng ao ước có một quán cà phê để bạn bè tán ngẫu, Đinh Nhật Nam xây dựng chuỗi cà phê tính bằng triệu đô la Mỹ. Tháng 12.2013, chuỗi cửa hàng cà phê thương hiệu Urban Station mở rộng với tốc độ nhanh, mỗi tuần một cửa hàng mới để đón cơ hội kinh doanh dịp Tết.

Một năm sau, họ tăng gần gấp đôi số lượng cửa hàng lên 36. “Urban sẽ tăng gấp đôi số lượng cửa hàng trong năm tới,” Đinh Nhật Nam, 26 tuổi, sáng lập kiêm giám đốc tiếp thị của Urban Station khẳng định.

Khi xây dựng cửa hàng cà phê đầu tiên của Urban Station vào năm 2011, Đinh Nhật Nam cùng năm người bạn muốn có một cửa hàng cà phê để gặp gỡ bạn bè. Nay chuỗi cửa hàng của họ bán 11 ngàn ly cà phê mỗi ngày, doanh thu mỗi tháng 10 tỷ đồng. Họ đang đứng trước đề nghị bán bớt cổ phần cho quỹ đầu tư, với mức định giá khoảng hai triệu đô la Mỹ. Vai trò quan trọng trong việc mở rộng một chuỗi cửa hàng cà phê thương hiệu Việt Nam này đưa Đinh Nhật Nam trong danh sách 30 Under 30 của Forbes Việt Nam năm 2015 trong lĩnh vực kinh doanh nhượng quyền.

Đúng như tên gọi, Urban Station thể hiện không gian của một trạm dừng chân ở nơi đô thị sôi động. Cửa ra vào màu đỏ, mang hình ảnh các trạm thành thị, cùng hình vẽ các tòa nhà chọc trời trên tường biểu thị cho sự năng động của các thành phố mới và các ống nước cách điệu mô phỏng hình ảnh cuộc sống dưới các toa tàu điện ngầm.

Nhưng đó không phải là phong cách nguyên thủy của thương hiệu này. Với vốn đầu tư 300 triệu đồng, cửa hàng Urban Station đầu tiên ra đời trên đường Phan Đình Phùng (quận Phú Nhuận, TP.HCM) với ý tưởng bán cà phê mang đi (take away). “Thời đó, nhà nhà bán cà phê mang đi, người người bán cà phê mang đi,” Nguyễn Hải Ninh, sáng lập kiêm nguyên giám đốc điều hành Urban Station kể. Thực đơn bao gồm những món cà phê thời thượng theo phong cách ý như latte, espresso, cappuccino.

“Hớt váng” từ trào lưu cà phê mang đi, Urban Station có lời sau sáu tháng hoạt động. Từ tháng thứ bảy, nhóm sáng lập đứng trước hai lựa chọn: duy trì quán như hiện tại hoặc đầu tư mở thêm cửa hàng, tạo phong cách khác biệt. Trong khi bốn người không muốn đầu tư mạo hiểm, Đinh Nhật Nam và Nguyễn Hải Ninh, bạn gần nhà và lớn hơn Nam 2 tuổi, cùng quan điểm thứ hai. Hai người mua cổ phần của bốn người còn lại, tìm hiểu nhu cầu và hành vi tiêu dùng của khách hàng và thực hiện chuyển đổi mô hình kinh doanh cà phê, chú trọng đầu tư không gian và tạo phong cách riêng. Thay vì để quầy phục vụ ra ngoài, họ bố trí trong quán, gần cửa ra vào. Họ trang bị thêm nhiều bàn và ghế chân ngắn, rộng để khách ngồi lại. Cứ vài ba cửa hàng mở ra, Urban Station điều chỉnh để tìm ra lối thiết kế thể hiện không gian trạm dừng hài hòa hơn. Họ cũng có một bộ phận R&D, thường xuyên cho ra thức uống mới. “Khách hàng trẻ Việt Nam dễ thích nghi nhưng cũng dễ thay đổi,” Nam nói.

11.000 ly cà phê là số lượng cà phê bán được của chuỗi cửa hàng Urban Station trong một ngày.

Việc chuyển đổi mô hình giúp Urban Station tạo sự khác biệt với các đối thủ trong phân khúc take – away về không gian, nhưng lại có giá rẻ hơn so với các quán thuộc nhóm cao cấp. Cả Nam và Ninh đều cho rằng, họ gặp may vì thời điểm đó, cuộc chiến cửa hàng cà phê chưa khốc liệt như hiện nay.

Ông Đoàn Đình Hoàng, một trong những cổ đông của cà phê Passio nhìn lại, Urban Station dù đi sau nhưng đã tạo được chỗ đứng trên thị trường, đặc biệt là cách làm thương hiệu để tiếp cận được giới trẻ. Ông Hoàng ví “nếu Passio như Apple vì tạo được phân khúc riêng là take-away thì Urban Station như Samsung, họ sáng tạo và phục vụ được nhiều khách hàng.” Nguyễn Hải Ninh, nguyên giám đốc điều hành Urban Station nhận xét, Nam là người có óc sáng tạo cao, đóng góp trong việc đưa ra nhiều ý tưởng về làm thương hiệu.

urban-lehuutam.com

Cuối năm 2012, Urban Station bán quyền thương hiệu cửa hàng đầu tiên. Cách làm của họ hơi khác. Nhà đầu tư bỏ tiền, chọn mặt bằng, còn Urban Station thay mặt nhà đầu tư quản lý từ A đến Z. Không thu phí nhượng quyền, Urban Station hưởng 30% lợi nhuận hằng tháng. Mô hình này nhằm giúp giữ vững sự đồng nhất của thương hiệu. Năm tiếp theo, Urban Station mở được 20 cửa hàng. Để có vốn đầu tư, hai nhà sáng lập gọi thêm vốn và Nam chấp nhận bán cổ phần cho hai đối tác bên ngoài. Lúc này, số cổ phần của nam giảm còn khoảng 12%. “Điều nào tốt thì tôi làm, cuối cùng thì sẽ tốt cho túi tiền của tôi hơn,” Nam nói.

Không chỉ mở rộng chuỗi, các nhà điều hành dự định sẽ khép kín chuỗi sản xuất, ra mắt sản phẩm cà phê thô thương hiệu Urban Station, tấn công phân khúc đại trà như cách Milano và Trung Nguyên đang làm. Anh Võ Anh Tần, CEO mới của Urban Station cho biết, kế hoạch này được triển khai dựa trên đề xuất nghiên cứu thị trường từ Nam, nhằm cung cấp khách hàng loại cà phê sạch.

cafe-urban-station-lehuutam.com

Đinh Nhật Nam

Giữa lúc công ty đang tăng tốc, Ninh rời vị trí giám đốc điều hành. Việc ra đi của Ninh được giải thích là do các thành viên hội đồng quản trị đã không tìm thấy được tiếng nói chung trong việc phát triển đứa con chung. Cổ đông này hiện vẫn còn sở hữu 26% cổ phần tại Urban Station, mặc dù đã rời vai trò điều hành nhưng nhấn mạnh thách thức của Urban Station hiện nay không phải là mở rộng mà là phát triển bền vững.

Khi bắt đầu mở Urban Station, như các thành viên sáng lập khác, Nam góp 50 triệu đồng, tích lũy từ làm thêm và vay mượn bạn bè. Theo lời tự kể, công việc đầu tiên Nam kiếm được tiền là đi kiểm tra các quán Internet có chạy quảng cáo theo đăng ký hay không. “Tiền công 50 ngàn đồng, gần hết cả tiền xăng xe,” Nam tính toán. Số tiền bỏ vào túi quá thấp khiến Nam tính đường chuyển sang bán điện thoại iPhone xách tay. Ngoài ra, thời sinh viên, Nam còn nhận tổ chức các event để kiếm tiền. Anh chia sẻ, anh nhận ra mình thích kinh doanh từ khi nghe bố kể câu chuyện về Bill Gates, nhà sáng lập của Microsoft. Nam thi đậu ngành điện tử viễn thông (đại học Quốc tế Tp.HCM) theo ý của bố mẹ nhưng sau nửa năm học, anh chuyển sang ngành quản trị kinh doanh. Giai đoạn khởi nghiệp với Urban Station, Nam cũng vấp phải sự phản đối của bố mẹ vì ngộ nhận kinh doanh quán cà phê không lành mạnh. Áp lực này thậm chí khiến Nam phải bỏ nhà đi và bảo lưu việc học. Quay trở lại trường, Urban Station trở thành đề tài luận văn tốt nghiệp của Nam.

Theo những người xung quanh, Nam là người trộn lẫn giữa máu mê kinh doanh và nghệ thuật. Anh từng tham gia ban nhạc và đóng vai trò ca sĩ trong nhóm. Các hoạt động tiếp thị của Urban Station sử dụng nhiều nhân vật showbiz nổi tiếng để tiếp cận giới trẻ. Nam có bạn gái cũng hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật. “Cậu ấy là người biết thưởng thức cuộc sống, vô tư theo kiểu hài lòng với những gì mình đang có,” Ninh nhận xét. Tuy nhiên, từ lúc mở Urban Station, nhóm nhạc dừng biểu diễn, và Nam chú tâm hoàn toàn vào kinh doanh.

Urban Station đón chào năm mới bằng một tin tốt lành: quỹ đầu tư Nhật Bản Dream Incubator và Mekong Capital muốn mua cổ phần của công ty, định giá công ty trên hai triệu đô la Mỹ, theo Nam. Tuy nhiên, các thành viên hội đồng quản trị vẫn đang cân nhắc. Riêng Nam, anh cho biết, sẽ tăng cổ phần của mình từ 12% lên 26% bằng cách mua lại một phần cổ phần của Ninh. Năm mới hứa hẹn nhiều việc để làm hơn cho Nam khi anh đồng thời vừa mới khai trương nhà hàng Papaxot (xốt của papa) của riêng mình.

Theo: Forbes Vietnam

Câu chuyện thành công của thương hiệu 200 năm Brooks Brothers

Mỗi quốc gia trên thế giới đều có những thừa tự để tự hào. Nếu người Anh, tự hào với cung đường Savile Row và những nhà may lâu đời thì người Mỹ tự hào với Brooks Brothers – một thương hiệu thời trang lâu đời nhất của Mỹ.

Brooks-Brothers-lehuutam.com

Nếu nói tới thời trang Mỹ, chúng ta sẽ không thể không nói tới Brooks Brothers – một thương hiệu được thành lập vào năm 1818 tại thành phố New York. Thậm chí hoàn toàn không ngoa khi nói, Brooks Brothers là thương hiệu duy nhất trên thế giới có khả năng “biến những quý ông trở thành tổng thống từ năm 1818” – như một poster của hãng được trưng bày trong boutique mới khai trương tại 31 Hai Bà Trưng, Hà Nội vào ngày 18/04 vừa rồi.

Không ít thương hiệu và doanh nghiệp khi nghe nói về một thương hiệu may đo với lịch sử gần 200 năm đã thực sự ngạc nhiên bởi hoàn toàn không dễ để có thể duy trì một thương hiệu trong một khoảng thời gian lâu như vậy. Brooks Brothers làm được bởi thương hiệu không ngừng vận động, đi lên và không ngừng đổi mới. Không ai có thể phủ nhận những cải tiến mà Brooks Brothers đã thực hiện với ngành may mặc từ việc thay đổi những khuy bấm bằng các khóa kéo, tới việc cho ra đời mẫu áo sơ mi button-down hay những cách tân trong những kiểu dáng đồ suit.

Không chỉ dừng ở đó, những người làm thương hiệu Brooks Brothers còn cho thấy một sự nhanh nhạy và đầy tinh tường trong kinh doanh. Trang phục của Brooks Brothers rất hợp lý, phù hợp với giới trẻ, mang tới cho thương hiệu một số lượng khách hàng lớn hơn. Hãng cũng mạnh tay “đầu tư” vào những bộ phim được xem là bom tấn của năm dành cho quý ông. Đầu tiên là Wall Street: Money Never Sleeps, rồi đến The Great Gatsby và sau đó là The Wolf Of Wall Street. Brooks Brothers đã thực sự thành công trong việc đưa vào đầu giới mộ điệu hình ảnh những người đàn ông mặc đồ suit của họ là những người đàn ông khí chất, phong cách thượng lưu, lịch thiệp và thực sự quyền lực khi nắm giữ những vị trí quan trọng của ngành tài chính.

Brooks-Brothers-Fall-Winter-lehuutam

Những mẫu suit lịch lãm trong BST mới nhất của Brooks Brothers

Brooks Brothers thậm chí gần như gắn liền với đời sống văn hóa Mỹ. Điển hình là nhiều thế hệ trong các gia đình Mỹ cùng mua sắm tại đây. Những ngôi sao điện ảnh danh tiếng nhất trong lịch sử đều yêu thích trang phục của Brooks Brothers. Họ chọn cho mình những trang phục lịch lãm của thương hiệu này như một lựa chọn khẳng định đẳng cấp, và quyền lực.

brooks_brothers_catalog_spread

Các người mẫu trong trang phục
thuộc bộ sưu tập mới nhất của Brooks Brothers

Công ty Danti – Đại diện phân phối độc quyền Brooks Brothers tại Việt Nam tin rằng, với việc mở cửa boutique mới tại Hà Nội, Brooks Brothers sẽ mang tới một lựa chọn lịch lãm dành cho các doanh nhân thành đạt.

Bất động sản và chuyện làm thương hiệu

Nguyên nhân chính của nhiều vấn đề về phát triển bất động sản hiện nay bắt nguồn từ chênh lệch giữa kỳ vọng của người mua và hành vi của người bán. Về cơ bản, cảm nhận của hai phía hoàn toàn khác nhau, dẫn đến một vấn đề truyền thống về hình ảnh thương hiệu. So với bất cứ loại hình kinh doanh nào khác, bất động sản là loại hàng hoá đòi hỏi mối quan hệ cảm tính mật thiết giữa người mua và người bán.

bds-lehuutam.com

Những nhà đầu tư bất động sản có thể nâng cao thành công nếu họ biết quản lý hệ thống nhận diện thương hiệu như những yếu tố kinh doanh khác.

 

Những doanh nghiệp tham vọng xây dựng thương hiệu thành công đều phải bắt đầu từ việc nghiên cứu. Khi bắt tay xây dựng một hình ảnh thương hiệu, chúng tôi phải bắt đầu từ chính thương hiệu ấy. Nghiên cứu không chỉ để tìm hiểu những kế hoạch, mục tiêu công ty đặt ra, mà còn phải nắm được những khát khao, tham vọng của thương hiệu ấy. Chúng tôi thường tiến hành phỏng vấn chuyên sâu và một số phương pháp khác như thảo luận nhóm để tìm hiểu về khách hàng.

 

Một nghiên cứu được tiến hành đúng cách sẽ cho biết suy nghĩ của khách hàng về những sản phẩm đang có, và quan trọng hơn, thứ mà khách hàng muốn có. Sự chênh lệch giữa hai yếu tố này sẽ đặt ra cả cơ hội và thách thức. Ví dụ như thị trường đang có nhu cầu cao đối với những căn hộ giá tầm trung, chất lượng hợp lý; người tiêu dùng có cảm nhận không tích cực về diện tích của những căn hộ hạng sang hay kỳ vọng của người mua về chất lượng các dự án cao cấp.
Tuy nhiên, tìm ra những chênh lệch không có nghĩa là thương hiệu phải làm theo tất cả những gì mà người tiêu dùng muốn.

 

Bước tiếp theo trong xây dựng thương hiệu là sử dụng kết quả nghiên cứu nhằm quyết định nét khác biệt độc đáo nhất của thương hiệu để truyền thông tới khách hàng. Trong bối cảnh cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, nhấn mạnh những nét khác biệt có thể tối đa hoá tính hiệu quả của truyền thông.

 

Những thương hiệu nổi tiếng cũng có tính cách như con người. Các phương tiện truyền thông để gây ấn tượng cho khách hàng từ lúc ban đầu cho đến khi giao nhà đều phải nhấn mạnh một hình mẫu thương hiệu phù hợp với mong muốn của chủ đầu tư và kỳ vọng của người mua. Sau đó, chủ đầu tư phải tiếp tục lưu giữ hình ảnh này để mang lại cảm giác tự hào cho những cư dân sống ở đây, đồng thời duy trì giá trị của chính bất động sản ấy.

 

Xây dựng thương hiệu không đơn thuần là thiết kế hình ảnh đẹp mắt và nhất quán, mà hình ảnh ấy phải phù hợp với chính thương hiệu. Hãy thử so sánh vẻ trẻ trung, vui nhộn trong mẫu logo chữ V của VTV6, kênh truyền hình dành cho giới trẻ Việt Nam với hình ảnh mặt trời đang lên đầy sức sống của Ngân hàng Đông Á. Chúng giống như những câu chuyện về chính thương hiệu ấy.

 

Tuy nhiên, câu chuyện ấy phải đúng với những gì mà thương hiệu có. Chủ đầu tư tìm cách phóng đại một dự án hạng trung thành những căn hộ hạng sang sẽ chẳng thể nào chiếm được lòng tin và xây dựng mối quan hệ lâu dài với khách hàng.

 

Bên cạnh đó, một trong những bài học lớn nhất mà các chủ đầu tư có thể học hỏi chính là cơ cấu quan hệ thương hiệu. Đa phần các chủ đầu tư không xây dựng được hình ảnh cho các dự án bất động sản, từ đó không thể nâng cao hình ảnh thương hiệu mẹ. Rất nhiều khu nhà mới ở Hà Nội được đặt tên là CT, A hoặc C và kèm theo một con số. Những cái tên như thế chẳng gợi nên bất cứ hình ảnh hay mối liên hệ nào với thương hiệu mẹ cả.

 

Indochina Land là một ngoại lệ. Sự hiện diện thường xuyên của thương hiệu này không chỉ giúp họ chiếm lĩnh lòng tin của người mua mà còn tạo dựng được một hình ảnh thương hiệu mạnh. Các khu tổ hợp đa năng thường được đặt tên là INDOCHINA + tên gọi. Còn với những dự án có tên riêng như khu nghỉ dưỡng hay sân golf, khẩu hiệu của họ luôn là: “Một công trình chất lượng của INDOCHINA LAND”

 

Một ví dụ minh hoạ việc sử dụng thiếu hiệu quả tên thương hiệu mẹ cho các dự án là VIMECO. Họ có rất nhiều khu nhà mang tên VIMECO, đồng thời họ lại dùng cái tên này cho những lĩnh vực không liên quan đến bất động sản như Công ty Cổ phần VIMECO Cơ khí và Thương mại, Trường mầm non VIMECO. Rõ ràng, cách làm này không thể gây dựng lòng tin với người mua.

 

Còn nhiều điều khác mà các chủ đầu tư có thể học hỏi từ những người làm thương hiệu, nhưng những điều vừa nói ở trên sẽ giúp các chủ đầu tư xây dựng một nền tảng vững chắc cần thiết cho thương hiệu của mình.

Theo branddance